<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/" version="2.0"><channel><atom:link rel="hub" href="http://tumblr.superfeedr.com/" xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"/><description></description><title>HoangNhan</title><generator>Tumblr (3.0; @hoangnhan)</generator><link>http://hoangnhan.tumblr.com/</link><item><title>vết thương</title><description>&lt;p&gt;vừa bóc 1 vết thương trên chân. nó đã lành hẳn sao lúc sờ vào lại vẫn thấy đau. hoá ra cái đau trong vết thương ko phải từ nó mà từ kí ức về vết thương ấy. khi bạn nhớ việc bạn đã đau như thế nào không phải thể xác mà là tinh thần thì dù vết thương có lành khi chạm vào bạn vẫn thấy đau. &lt;br/&gt;và rồi khi vết thương lành nó vẫn để lại 1 chỗ hõm. tôi biết ng đó cũng đau giống tôi và tôi biết có lẽ thật khó lâu lắm nữa tôi và ng ấy mới có thể tha thứ cho những thứ chúng tôi đã làm với nhau. Phần nhiều vẫn là tôi sai. Vì tôi là 1 đứa con nít và con nít thì luôn làm việc ích kỉ và sai lầm vs những ng luôn bao bọc và che chở nó. Có lẽ vs bạn bè cùng trang lứa tôi thoải mái và quan tâm che chở mọi người nhưng với những người quan tâm, những ng lớn hơn tôi tôi lại như 1 đứa con nít. Luôn dựa dẫm và hờn dỗi, ích kỉ coi mọi thứ bắt buộc xoay quanh mình. Một đứa con nít ích kỷ. &lt;br/&gt;Lại nhìn vào vết sẹo ở chân. vết sẹo hồi còn bé tí tôi tự gây ra cho mình và lúc đó tôi cũng lần đầu tiên tạo ra một vết sẹo cho một người mà tôi cả đời này không quên. mỗi khi bị làm sao tôi lại nghĩ có lẽ đó là cách mà ông trời trừng phạt vì tôi đã làm thế. Đó là vết thương duy nhất trên người tôi mà qua bao nhiêu thời gian nó chưa hề mờ đi. Tôi không biết bây h người đó thế nào và  có còn nhớ chuyện xưa không. Nhưng tôi luôn cầu cho người đó gặp nhiều may mắn và hạnh phúc nhất vì anh ấy xứng đáng với điều đó và vì nếu không bản thân tôi dù thế nào nữa cũng không cảm thấy bình an.&lt;/p&gt;</description><link>http://hoangnhan.tumblr.com/post/50017812148</link><guid>http://hoangnhan.tumblr.com/post/50017812148</guid><pubDate>Thu, 09 May 2013 12:03:07 -0400</pubDate></item><item><title>:(</title><description>&lt;p&gt;chỉ vì ko đi tập gym mà bị mắng là láo rồi mắng lan sang chuyện này chuyện kia và mình vẫn im lặng nghe những vẫn bị mắng là cãi mẹ. biết mẹ làm mọi điều lo cho mình nhưng nhiều lúc vẫn quá mệt mỏi vs việc mắng từ chuyện này sang chuyện khác của mẹ. lên thư viện học đến chiều tối về nhà có phải là một việc làm hợp lý&amp;#160;?&lt;/p&gt;</description><link>http://hoangnhan.tumblr.com/post/48821602508</link><guid>http://hoangnhan.tumblr.com/post/48821602508</guid><pubDate>Wed, 24 Apr 2013 21:59:13 -0400</pubDate></item><item><title>hoàng nhàn là 1 người tham lam ích kỉ </title><description>&lt;p&gt;ờ thứ nhất là nhàn bị hão huyền là ai cũng là bạn tốt vs bạn thân, ngu thật. đời ng có 1 đến 2 người bạn thân là tốt phúc lắm rồi lấy đâu ra mà lắm bạn tốt bạn thân thế =)). Mà nhiều khi hôm nay thân mai hết thân là chuyện bt. nên đừng có chỉ vì mấy cái thân thiết rồi hết thân mà buồn. buồn thế buồn cả ngày ak. mà trách cứ ng khác như vậy thì thật sự mình rất là có lỗi :((. cảm thấy con ng mình khá là ích kỷ. thứ 2 là đừng bao h mong là việc bạn làm vs họ thì họ có trách nhiệm làm lại.  làm gì có kí hợp đồng là bạn phải làm thế ak =)) . ai dạy nhàn cho nhàn vậy:( . thế mà suốt ngày nghĩ nhàn tốt bụng lắm. ng tốt bụng sẽ ko so đo mấy chuyện thế đâu. ích kỉ lần 2 :( &lt;/p&gt;
&lt;p&gt;1 năm nay đã sống bình thản được mà dạo này lại bị ngu và sống ích kỉ thế này ạ. Nên ng ta mới nói không nên yêu vào rồi lại phí bao công sức đi tu đắc đạo kiểu đã cố sống kiểu tớ ko quan tâm xong chỉ vì một lần lỡ quan tâm mà thành ra tâm trạng. ích kỉ từ chính việc bạn yêu rồi bạn chia tay ng ta nhưng lại ko vui khi ng ta đi yêu ng khác. thật là quá ích kỉ rồi nhàn ạ. bây h thì sau 1 tg suy nghĩ đã lấy lại đc tâm trạng rồi. khổ lắm mọc răng khôn mà sao không khôn ra hả nhàn. nếu nhàn cứ đáng ghét như này sẽ ko ai yêu đâu nghe chưa :( &lt;/p&gt;</description><link>http://hoangnhan.tumblr.com/post/47968115359</link><guid>http://hoangnhan.tumblr.com/post/47968115359</guid><pubDate>Sun, 14 Apr 2013 13:45:38 -0400</pubDate></item><item><title>nhìn nhận lại 1 con ng </title><description>&lt;p&gt;sau 1 cú vấp thì lần này mình ko có ý định để cho bạn đâm sau lưng mình nữa đâu. nên tốt nhất là nên tránh xa mình ra. đừng tỏ vẻ thân thiết khi sự thật bạn cũng chẳng ưa gì mình. mình ko giả tạo được như bạn đâu. cám ơn và xin chào. nói kha khá bí mật vs bạn rồi h nếu bạn nói ra thì mình cũng  thấy bt chỉ có thể trách mình ngu thôi =)) lại bài học tiếp theo trong cuộc đời đừng nói bí mật vs ai dù ng đó có thể hiện họ tốt thế nào. &lt;/p&gt;</description><link>http://hoangnhan.tumblr.com/post/47279793531</link><guid>http://hoangnhan.tumblr.com/post/47279793531</guid><pubDate>Sat, 06 Apr 2013 11:23:00 -0400</pubDate></item><item><title>nước mắt dạo này đi đâu ý nhỉ</title><description>&lt;p&gt;muốn nghỉ ngơi đi đâu quá :(. mai mà ko phải nộp bài dở hơi chắc mình nghỉ học trốn ở góc nào đó ở hà nội rồi. quá mệt mỏi. Gia đình , tình yêu, bạn bè sao mọi thứ cứ lại đổ xuống cùng một lúc như này thì sao mình chịu được. bỏ thói quen post facebook vì ko muốn tiếp tục, muốn ngủ một giấc thật dài tỉnh dậy và lại tiếp tuc sống mong có ai hiểu mình. h đầu óc thế này thì làm thế nào được bài. mà h ko làm bài thì mai làm sao đi tập được. buồn thật ý. cảm giác ko có ng để chia sẻ thật sự mệt mỏi. cảm giác mọi thứ mờ ảo lại càng làm mình mệt hơn. cũng chẳng muốn tâm sự vs những ng mình ko tin tưởng được tâm sự xong lại lo mai chuyện của mình cả xã hội biết. thôi thì tập sống 1&amp;#160;mình cho quen vậy. ai cho mình 1 ngày nghỉ được ko :)&lt;/p&gt;</description><link>http://hoangnhan.tumblr.com/post/47113043964</link><guid>http://hoangnhan.tumblr.com/post/47113043964</guid><pubDate>Thu, 04 Apr 2013 11:59:14 -0400</pubDate></item><item><title>...</title><description>&lt;p&gt;ok never expect anything in anyone. If you cry no one know. if you want to  share something no one care and want to listen.  way i choose now i will do it by all my effort. not want to share with anyone any more. Because who will really care about me. Remember again when i am sick, life teach me so much thing to remember. today is one day like this. I learn a lot. how selfish you are. Now i know. keep my way. and i am never break down.&lt;/p&gt;</description><link>http://hoangnhan.tumblr.com/post/45745373650</link><guid>http://hoangnhan.tumblr.com/post/45745373650</guid><pubDate>Tue, 19 Mar 2013 05:01:53 -0400</pubDate></item><item><title>:((</title><description>&lt;p&gt;nhắc lại lần cuối cùng, hành hạ bản thân và đặc biệt cái dạ dày với mì tôm không làm bạn lớn lên được đâu nhàn ạ nó chỉ giúp bạn vào viện vào lúc 1h sáng thôi. Tỉnh lại đi.&lt;/p&gt;</description><link>http://hoangnhan.tumblr.com/post/43082307723</link><guid>http://hoangnhan.tumblr.com/post/43082307723</guid><pubDate>Thu, 14 Feb 2013 11:47:58 -0500</pubDate></item><item><title>.</title><description>&lt;p&gt;Sao cứ có một số người thik động vào buổi tối yên bình của mình bằng việc ảnh hưởng tâm trạng nhau thế nhỉ :(. Pls, việc không đi chơi vào tối nay là chuyện rất bình thường với mình nên để cho mình yên ok? Hôm nay đã có một ngày rất tuyệt vời bên bạn bè mình. Đi chùa, cafe, bài, rồi lăn lộn trên giường xem phim ma vs nhau  còn cần gì hơn thế?   mình single những mình thấy ổn vì điều đó nên ĐỪNG THẤY CÓ VẤN ĐỀ HỘ MÌNH  mình nữa. Mình mới có 21 tuổi thôi được chưa và mình thích tìm 1 người để yêu chân thành còn hơn thik nhiều người để rồi không biết đâu là thật.&amp;#8221; &lt;br/&gt;♥ &amp;#8220;Đời người, tốt nhất chỉ nên yêu một lần .&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Quen nhiều người, sẽ dễ dàng so sánh.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Yêu nhiều lần, sẽ mất dần cảm giác.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Chia tay nhiều lần sẽ thành thói quen.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Đến cuối cùng , bản thân cũng chẳng thể tin vào tình yêu.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Thật ra trong chuyện tình cảm, càng đơn giản bao nhiêu , càng hạnh phúc bấy nhiêu .&amp;#8221; &lt;br/&gt;Chẳng mấy khi kêu ca trên facebook đâu nhưng thật sự là quá bức xúc vì có người quyết tâm phá hỏng cả ngày hạnh phúc của mình :(.&lt;/p&gt;</description><link>http://hoangnhan.tumblr.com/post/43075990207</link><guid>http://hoangnhan.tumblr.com/post/43075990207</guid><pubDate>Thu, 14 Feb 2013 09:05:03 -0500</pubDate></item><item><title>Phải chăng là không đủ? </title><description>&lt;p&gt;Bạn cố gắng quan tâm bao nhiêu nhưng nếu người đó không thik thì chính là sự quan tâm vô vọng. Bạn đặt kì vọng nhiều thì bạn sẽ thất vọng nhiều. tự nhắc nhở bản thân n lần thế rồi mà vẫn ngã vào vết xe đổ. mình là người  mà dù có hạnh phúc đang ngập tràn nhưng chỉ cần một hòn đá nhỏ thì mặt hồ lại gợn sóng lòng người lại không yên và những hạnh phúc kia  bỗng dưng lại quên đi và chỉ nhớ đến nỗi buồn đang có. Thật lạ. Con người muốn hạnh phúc chẳng phải cần quên đi sao và nếu muốn hạnh phúc thì phải luôn biết chấp nhận được mất. được cái này mất cái kia. mình đã quá tham lam khi luôn muốn mọi việc đều hoàn hảo vì sự thật là không bao h được như thế :(.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Biết thế nào là đủ&amp;#160;? đủ chính là tự hài lòng vs những thứ mình đang có thế thôi :D&lt;/p&gt;</description><link>http://hoangnhan.tumblr.com/post/42762334673</link><guid>http://hoangnhan.tumblr.com/post/42762334673</guid><pubDate>Sun, 10 Feb 2013 12:08:59 -0500</pubDate></item><item><title>khi người ta lớn một chút</title><description>&lt;p&gt;Khi tôi lớn hơn một chút&amp;#8230; Bắt đầu hiểu một chút tôi bắt chăm lo cho gia đình hơn&amp;#8230;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Sống cẩn thận hơn&amp;#8230; Quan tâm nhiều hơn&amp;#8230; Và học hỏi nhiều hơn&amp;#8230;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Nhưng vì tôi mới chỉ lớn một chút thôi nên&amp;#8230;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;có những lúc tôi vẫn quên không thu quần áo để mẹ phải buồn&amp;#8230;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;có những lúc tôi vẫn bất cẩn&amp;#8230;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;có nhiều lúc tôi vẫn vô tâm với gia đình với những người đang thật sự quan tâm tôi&amp;#8230;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;và lại để tâm vào những việc không nên để tâm&amp;#8230;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Và vì tôi mới lớn một chút thôi nên tôi học vẫn chưa đủ&amp;#8230;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;và tôi vẫn vẫn ngã&amp;#8230;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Nhưng lớn một chút tôi đã học được một vài điều&amp;#8230; tôi biết không phải điều gì cũng là&amp;#160;: &amp;#8221; what&amp;#8217;s meant to be will always find its way&amp;#8221; đôi khi nó lại là&amp;#160;: &amp;#8221; some people are meant to be fall in love with each other&amp;#8230; but not meant to be together.&amp;#8221;&lt;/p&gt;</description><link>http://hoangnhan.tumblr.com/post/41202416008</link><guid>http://hoangnhan.tumblr.com/post/41202416008</guid><pubDate>Tue, 22 Jan 2013 12:02:23 -0500</pubDate></item><item><title>... uk bạn hay bè </title><description>&lt;p&gt;bạn vs bè.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Bạn là người hiểu bạn. Quan tâm đến lúc bạn buồn. &lt;br/&gt;Bè là người bên bạn khi vui và khi bạn buồn ư? họ không quan tâm. &lt;br/&gt;Tôi có bao nhiêu người bạn tất cả? H đếm chắc được 1&amp;#160;bàn tay. Được ko nhỉ? Uk ít nhưng chất. Và tôi thì lúc nào cũng ai cũng thân thiết =)) ngu ngơ thật. Mình quan tâm người ta lúc bạn ý ốm, bạn ý mệt, bạn ý có chuyện buồn, bạn ý cần bạn. Bạn cuống cuồng quan tâm, cuống cuồng gọi điện, cuống cuồng hỏi han, an ủi. Nhưng khi bạn buồn thì sao. Người ta còn chẳng thèm quan tâm. Even nhiều khi họ thấy việc bạn làm với họ là nghĩa vụ nghĩa vụ phải làm như thế. Tôi cũng không cần bạn phải quan tâm đến tôi nhiều như những người quan tâm tôi thật sự. Nhưng chẳng nhẽ một lời chào hay câu hỏi thăm nó khó đến thế ak. Và sao một số người sống quá ích kỷ tôi chẳng làm gì bạn cả, nhưng bạn sẵn sàng nói những lời như ra lệnh với tôi. Như kiểu tôi đã sai khi làm điều đó ý. Một buổi sáng thật mệt mỏi. Có thể làm tâm trạng không tốt mà mình suy nghĩ tất cả theo chiều hướng tích cực. Đã đến lớp giả vở cười giả vờ vui và giả vờ quan tâm. Nhưng who care :)) &lt;br/&gt;Nhớ đến lời nói của một bạn: &amp;#8221; Nhàn mà cũng có lúc buồn cơ ak:))&amp;#8221; &lt;br/&gt;Lúc nghe lời nói đó mình đã tự hỏi: &amp;#8221; Phải chăng trong mắt mọi người mình nhạt nhẽo đến vậy&amp;#160;? Tẻ nhạt đến mức độ con người chỉ có cười và không có khóc, không được buồn, không được kêu.&amp;#8221;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Chẳng như những người bạn của tôi. họ kêu mệt họ được quan tâm, được săn sóc. Họ kêu buồn họ được chia sẻ. Còn mình thì sao. &lt;br/&gt;Btw, lúc nước mắt chuẩn bị rơi nhất tôi biết vẫn còn có bạn bên tôi. Hạnh phúc vì ít nhất tôi vẫn còn có người gọi là bạn. 2 ngày nay nước mắt đã không rơi. đã cố gắng không rơi nước mắt nhưng vì một số người đã quá quá đáng mà nước mắt tôi đành rơi. thật Xấu Hổ. Rơi nước mắt vì những người không đáng như vậy có xứng không Nhàn??? &lt;br/&gt;Chưa bao h tôi khóc vì tình yêu nhưng lại rơi nước mắt quá nhiều vì tình bạn. &lt;br/&gt;Tự nhắc nhở bản thân đừng hy vọng vào những điều hão huyền, đừng đặt hy vọng vào những người đã làm bạn thất vọng. Nhưng tôi lại một lần nữa sai lầm. Đời. Ngã rồi lại vẫn dẫm phải. Mỗi lần ngã một lần đau hơn. Lần sau tôi có thể tiếp tực đứng lên và bước tiếp :D. &lt;/p&gt;</description><link>http://hoangnhan.tumblr.com/post/39434390367</link><guid>http://hoangnhan.tumblr.com/post/39434390367</guid><pubDate>Tue, 01 Jan 2013 21:19:49 -0500</pubDate></item><item><title>End of the relationship</title><description>&lt;p&gt;Mệt mỏi và có lẽ sẽ kết thúc. Chưa bao h mình lại lost control of emotion như bây h. Quá mệt mỏi. Lại 1 lần nữa trải qua cảm giác &amp;#8221; không khóc được&amp;#8221;. Đã bao lần tự nhủ mình phải kết thúc. Chẳng hiểu cái gì đang giữ tôi lại trong nỗi mệt mỏi này?&lt;/p&gt;</description><link>http://hoangnhan.tumblr.com/post/39377789209</link><guid>http://hoangnhan.tumblr.com/post/39377789209</guid><pubDate>Tue, 01 Jan 2013 07:16:06 -0500</pubDate></item><item><title>Gió ào ào ngoài cửa sổ. H bỗng cảm thấy sợ gió hơn là thích nó....</title><description>&lt;img src="http://24.media.tumblr.com/bd17239120b307a05f7d7749f7828b7b/tumblr_mfsrlb1qx71qkdj7oo1_500.jpg"/&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;Gió ào ào ngoài cửa sổ. H bỗng cảm thấy sợ gió hơn là thích nó. Nhớ cái lúc ấy. Cô đơn lạnh lẽo một mình đi ngược chiều gió. Lủi thủi và tủi thân kinh khủng. H cũng cảm giác ấy. Gió ơi sao toàn mang buồn đến. Mệt mỏi quá :(. Ngày mau qua đi để e lại bình yên :(.&lt;/p&gt;</description><link>http://hoangnhan.tumblr.com/post/39127388812</link><guid>http://hoangnhan.tumblr.com/post/39127388812</guid><pubDate>Sat, 29 Dec 2012 09:43:59 -0500</pubDate></item><item><title>miss some one :D</title><description>&lt;p&gt;Em thả vào chiều từng sợi nhớ Mùa Đông Cái lạnh Tháng Mười Hai em se lòng đến lạ Những sợi nhớ đi qua vòm cây kẽ lá Hờ hững rớt xuống đời Anh bắt được không? Anh bắt được không giữa trời đất mênh mông Khi cuộc đời còn nhiều lo toan, trăn trở Mà tình yêu em chỉ là viên kẹo nhỏ Một chút ngọt ngào như muối bỏ sông. Trả lời đi anh, kẻo qua hết Mùa Đông Đừng để trong em tháng mười hai ngơ ngác Rồi xuân sang em thành con chim lạc Bay mãi giữa trời, bay mãi biết về đâu&amp;#8230;&lt;/p&gt;</description><link>http://hoangnhan.tumblr.com/post/37985177771</link><guid>http://hoangnhan.tumblr.com/post/37985177771</guid><pubDate>Sat, 15 Dec 2012 10:39:53 -0500</pubDate></item><item><title>...</title><description>&lt;p&gt;Mệt mỏi thật đấy :(. cảm giác không thoải mái thì chấm dứt đi cho rồi. 10 năm hay 20 năm cũng chỉ là quãng thời gian. có dài cũng không hẳn là đủ. cứ níu khéo lấy ký ức vui vẻ có làm cho mình hạnh phúc ở hiện tại&amp;#160;????&lt;/p&gt;</description><link>http://hoangnhan.tumblr.com/post/36883274088</link><guid>http://hoangnhan.tumblr.com/post/36883274088</guid><pubDate>Fri, 30 Nov 2012 11:01:24 -0500</pubDate></item><item><title>nhẹ lòng :D </title><description>&lt;p&gt;Tâm trạng thật dễ  chịu :D. cuối cùng cũng là được việc mà mình hối hận vì mấy năm nay chưa làm được là tổ chức sn cho người luôn nhớ đến sn mình mà mình thì luôn quên sn. Chỉ là  1 cái bánh sinh nhật nhỏ thôi nhưng cũng đủ ấm áp. ^^.&lt;/p&gt;</description><link>http://hoangnhan.tumblr.com/post/32807259679</link><guid>http://hoangnhan.tumblr.com/post/32807259679</guid><pubDate>Wed, 03 Oct 2012 11:41:22 -0400</pubDate></item><item><title>Đứng lên thôi :D. </title><description>&lt;p&gt;&lt;span class="userContent translationEligibleUserMessage"&gt;4 năm trước, mình có những kỳ vọng và hoài bão hoàn toàn khác bây giờ. Rồi sau đó thì lại đi một con đường khác mà trước đó chẳng từng nghĩ đến. Những suy nghĩ về cuộc sống cũng khác đi, hoài bão cũng khác nhiều. Và khi bước trên con đường mình chọn, có những hối tiếc, giá như này nọ, nhiều điều được mất. Nhưng dù thế nào thì khi đã tự mình lựa chọn , thì hãy làm sao để khi đến cuối con đường, thì không phải hối tiếc vì đã không cố gắng để đi hết con đường ấy!&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;</description><link>http://hoangnhan.tumblr.com/post/32740764264</link><guid>http://hoangnhan.tumblr.com/post/32740764264</guid><pubDate>Tue, 02 Oct 2012 12:35:41 -0400</pubDate></item><item><title>...</title><description>&lt;p&gt;1h đêm và nôn. Không hề có 1 giọt rượu trong người nhưng cơ thể sau 1 hồi quằn quại vì không thở được đã biến thành triệu chứng nôn. Thật sự quá kinh khủng. Nôn khan và rồi nôn thật. Nôn hết những thứ đã ăn ra khỏi cơ thể. Cổ họng đau rát lục phủ ngũ tạ như bị xáo trộn. Không còn chút sức lực. Có thể chỉ có cách đó mình mới bình tĩnh lại và lấy lại được hơi thở. h lạ lùng là mình như không có vấn đề gì cả. Không buồn không lo. Không rơi nước mắt. Không gì cả. Chỉ là không cảm xúc. &lt;/p&gt;</description><link>http://hoangnhan.tumblr.com/post/31992993912</link><guid>http://hoangnhan.tumblr.com/post/31992993912</guid><pubDate>Fri, 21 Sep 2012 14:03:14 -0400</pubDate></item><item><title>Cảm xúc lẫn lộn và trái chiều. Có quá nhiều điều bất ngờ xảy ra. Cũng có nhiều thứ h mình mới biết....</title><description>&lt;p&gt;Cảm xúc lẫn lộn và trái chiều. Có quá nhiều điều bất ngờ xảy ra. Cũng có nhiều thứ h mình mới biết. Có nhiều thứ lần đầu tiên mình làm. Hơi mất lòng tự trọng 1&amp;#160;tí nhưng được cái thoải mái bản thân. &lt;br/&gt;Mình đã hỏi 1 ng mình nghĩ là thân về chuyện tình cảm của bạn ý và bạn ý đã không trả lời. thế là đủ để cho mình biết đối vs bạn ý mình chẳng hề thân như mình tưởng =)). Cám ơn bạn. Nhiều khi tớ không hỏi vì tớ không biết đâu vì những thứ cần biết tớ có thể đơn giản tìm ra. Và thực ra tớ đã biết hết rồi. Chỉ là tớ muốn xem cậu có thực sự coi tớ là bạn. Với 1 người bạn thì câu hỏi của tớ cũng không quá vô duyên chứ. Còn khi cậu không trả lời tớ đã nhận được câu trả lời cho câu hỏi tớ đặt ra. Vì câu hỏi thực sự tớ muốn hỏi cậu là cậu có thực sự coi tớ là bạn không?&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Mình hôm nay đã biết có nhiều khi mình thiếu nhạy cảm làm buồn những ng mình rất trân trọng. Nếu mài đọc được dòng này thì tao xin lỗi mài Ngọc ạ. Tao nên để ý đến suy nghĩ của mài hơn :(. &lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Hôm nay cũng là lần đầu tiên mình thấy mình thật sự cần 1 người biết bao nhiêu. Về nhà 10h30 , mình cần tìm 1 người để nói chuyện thật đấy. Vì có quá nhiều thứ mình muốn kể nhưng mình biết là hiện h không có ai lắng nghe mình kể cả :(. Mình muốn người nào đó sẽ cho mình lời khuyên để trả lời cái tin nhắn nhận được chiều nay trên điện thoại. Tin nhắn làm mình quá bối rối, buồn và không biết nên trả lời thế nào. Mình muốn ai đó lắng nghe chuyện tối nay mình tìm ra một chuyện rất thú vị nhưng không tìm thấy người có thể lẳng nghe và chia sẽ cùng mình nữa rồi. Cảm xúc này thật sự h mình mới thấm. Cảm xúc nhớ ai đó và cần người đó đến thế nào. 1 tiếng trước thôi mình còn vui. Nhưng h khi không biết chia sẻ niềm vui đó với ai mình thấy thật buồn :(. Cầm máy lên định gọi cho vài người nhưng lại không thấy ai có thể lắng nghe mình. Buồn nhỉ :)). Phải chăng đây là cái tội mà ông trời muốn dành cho mình vì đã không biết trân trọng tình cảm của bạn. Hôm nay mình đi trên con đường chúng ta từng đi nhớ lại kỉ niệm của chúng ta mới hiểu nhiều thứ bạn đã làm. Mình mới hiểu vì sao trước kia bạn làm thế mới hiểu không có gì là tình cờ. &lt;br/&gt;Có nhiêu khi con người ta xa nhau không phải vì không còn tình cảm mà chỉ vì sợ sẽ tổn thương nhiều hơn khi ở bên cạnh nhau. Mình thật sự đã sợ như thế. Mình thật sự đã nghĩ nếu mình đi xa bạn cũng sẽ chạy theo mình. Nhưng lần này mình đã nhầm. :((. Mình không ngờ thật sự không ngờ bạn đã đồng ý. Mình không dám khóc to vì không muốn mọi ng biết mình làm sao. Mình muốn nói vs mẹ là chúng ta không như ngày trước nữa nhưng mình không dám. Mỗi lần mẹ nhắc bạn mình chỉ cười.  MÌnh không dám nói vs ai cả vì mình không muốn mọi người hỏi tại sao. Mình tuyệt vọng và không biết chia sẻ vs ai bây h. MÌnh nghĩ mình sống không đủ tốt để nhận được sự cảm thông của moi người. Khi nhìn thấy bạn mình cũng vì ty mà đau khổ ở lớp rồi có người tâm sự cùng mình ước thật sự ước một lần được như thế. Nhưng mình thật sự không biết bắt đầu với ai và như thế nào. Ak cuối cùng cũng tìm ra người lắng nghe mình rồi vẫn hạnh phúc vì bên cạnh vẫn còn người quan tâm đến mình :D. Cám ơn :X :X&lt;/p&gt;</description><link>http://hoangnhan.tumblr.com/post/30593254880</link><guid>http://hoangnhan.tumblr.com/post/30593254880</guid><pubDate>Fri, 31 Aug 2012 13:00:00 -0400</pubDate></item><item><title>great song :) </title><description>&lt;p&gt;Oooh, you called me up again tonight&lt;br/&gt; But oooh, this time I&amp;#8217;m telling you, I&amp;#8217;m telling you&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; We are never ever ever getting back together&lt;br/&gt; We are never ever ever getting back together&lt;br/&gt; You go talk to your friends, talk to my friends, talk to me (talk to me)&lt;br/&gt; But we are never ever ever ever getting back together&lt;/p&gt;</description><link>http://hoangnhan.tumblr.com/post/30032378295</link><guid>http://hoangnhan.tumblr.com/post/30032378295</guid><pubDate>Thu, 23 Aug 2012 09:19:08 -0400</pubDate></item></channel></rss>
